Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011

Yêu thương nội bô

Dù biết .... dù biết mọi việc vẫn theo lối thay đổi nhiều theo thời gian
Dù biết .... dù biết chẳng buổi tiệc nào không tàn... và chẳng có niềm vui nào không tan..

Thế nhưng tôi biết ...

Tôi biết một ngày nào đó khi mỗi người mỗi ngã sống.... Tôi sẽ nhớ lắm ....
Gia đình tôi !
Yêu thương trực tràng trong tâm khảm....
Những sự quan tâm chẳng ngoài lời bày tỏ...
Chúng tôi ! Ba me và con cái ... Chị gái và em trai ... Anh trai và em trai ... Đủ bộ !

Hôm nay ông anh trai lại giở thói "trai hư" đi mất biệt chẳng về nhà. Ba gọi tru tréo tỏ vẻ chẳng quan tâm thế mà lòng thì cứ nhảy nhổm như trên lửa. Má thì thôi khỏi nó...hăm he nghiến răng đủ chiêu.... Bà chị thì hiện tại vẫn đang trong công cuộc điều tra... là ông anh đang hư ở phương nào.

[ manh mối có được là do ông anh cung cấp đang làm OT ở cty, nên bả bắt ông anh lây phone cty gọi về xác minh, với vỏn vẹn mấy con số có được thì vẫn đang dò hỏi tổng đài... keke ]

Tôi tham gia một cách trầm lặng vào những hoạt động kieu kiểu như thế trong cái "ấm" đến lạ. Cái nhìn yêu thương cho tôi thấy được chúng tôi đang bị buộc chặt bởi một thứ tơ "yêu thương" vô hình.Gia đình tôi...chẳng giống những gia đình hiện đại khác.
Họ đi về chẳng ai lo ai, --- Nhà tôi không có đâu ! đi trễ là tru tréo kéo về đến được :D
Cơm mỗi người mỗi bát riêng rẻ. --- GIờ cơm nhà tôi ai mà có no thì cũng phải lôi cái mặt xuống cho đủ bộ bầu cua
Ai làm gì cũng mặt kệ ---- CHuyên mục nói xấu lẫn nhau lôi chuyện đứa này ra bàn đứa kia ra nói là chủ luôn hót. :D Mà người sướng đầu vẫn luôn là ba tôi :)) Người luôn để ý từng bước đi nhỏ xíu của những đứa con.

Nói vậy chứ cũng không bao hết cho được cái lối sống vây quần trong gia đình...
Thôi làm biếng viết típ quá ! Phải đi học bài...kết bài cho gọn là

Tôi thấy "ấm" và cảm nhận "yêu thương" _  Nếu sau này chẳng còn chắc là thấy tiếc đến chết được

dĩ nhiên nếu nhìn dưới con mắt khác thì ....Cái nhà nài ồn ào quá ko có tập trung "mọt sách được gì hết ráo >< Haizzzzzzzz


Ps mốt hứng sẽ edit cho bài viết gọn gàng hơn :-<

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011

Cong cớn

Một giấc dài cơn mộng mị. !

Một nỗi nghĩ trổng quơ như mây khói....

Một lối "trầm" tràn ngày chủ nhật !

Cơn bộn bề gửi lại nơi góc đường vắng

 "Sổ cận nho" :))

Người ta nói tôi con nít. Tôi chịu 
Nói tôi ngây ngô ! Tôi không cãi

Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải tìm cách để lớn khôn dày dăn ra với đời. Mà ngay lúc này đây, những cái gọi là [cách] đó chỉ là những "bon chen" đầy tiêu cực.
-(bạn nghĩ thế nào, bạn có cách nào đó. tôi mặc ! Nhưng với tôi , bây giờ là như vậy )-
Chính vì cái lẽ đó ! Tôi chưa bao giờ thấy mình phải xấu hổ vì tôi "ngây ngô". Chỉ là tôi chẳng cần thiết phải "lớn" theo cách mà tôi không muốn.

Và một khi bất kì ai cảm thấy đó không thích hợp. Bạn có thể leave on your way. Tôi không buộc ai phải thích mình hay sống theo cách của mình. Chỉ là tôi cũng không thể và cũng không bao giờ có thể bị buộc sống theo cách của bất kì ai nếu như tôi không muốn.

Còn nếu bạn đã stay back with me ! thì xin don't be rude but nice. Tôi vẫn thích tôn trọng người khác. Nhưng cũng rất mong người khác tôi trọng tôi.Chỉ có thế thôi. Và bạn nên biết là: tôi không nói không có nghĩa là tôi không chấp. Mọi việc đều có lý do của nó cả.

Thế nhé !

P/s nói riêng với người là : xin người giữ cái tôi cao cả của người ! Và đừng đụng tới tôi. :)