Bản thân mình chẳng có gì đáng để tự tin cho bằng cái khoảng siu tự tin về việc tự tin cái gì cũng làm được :)
Lạc quan từ đầu buổi tới cuối buổi... với niềm tin sắc son là cứ "có công mài" thì nhất định cũng sẽ "thành phẩm"...
Nhưng từ lúc bước vào cuộc đời CFA candidate sao mọi thứ nó tan tành như mây khói ... nhất là cái khoản niềm tin son sắc ấy ... nay còn đâu. Mình sợ !!
Pressure or self commitment ? Beat me ! but I am really stressed for sure ... !!
Có quá nhiều thứ, tiền bạc, niềm tin của bố mẹ, kế hoạch, ước mơ, sư nghiệp... ôi trời trời ! nhắc tới muốn stress lên đập bể cái máy tinh này luôn quá >:)
Học hành cứ cà bặc cà nghinh, ngồi cả ngày mà đọc chưa đc một cái reading , nhiều lúc nản bản thân ghê. Mà đâu phải mình lười đâu :(( do mình ngu quá đấy :(( cái sách nó viết cái quỷ cái gì mà đọc quài ko thể "thấm" :(( Nhiều lúc điên lên mún quăng mie nó cuốn sách ! Mà tin dị đoan sợ quăng sách đăm ra ngu đần thối ra thiệt thì ko ổn , nên đành quăng cái gối thay cuốn sách >< Ngu Ngu Ngu biết bao giờ cho hết Ngu :(( Bùn bản thân dã man
Điên tiết lồng lôn ngoi lên viết vài chữ xả cho bớt uất >< Bó tay !
Giờ không biết tương lại ra sao....được hay là không được đây :(( CỐ gắng hết sưc thoy chứ biết sao :_<
tôi viết
trên chuyến vào đời buâng quơ....
Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2011
Thứ Sáu, 22 tháng 4, 2011
Yêu thương nội bô
Dù biết .... dù biết mọi việc vẫn theo lối thay đổi nhiều theo thời gian
Dù biết .... dù biết chẳng buổi tiệc nào không tàn... và chẳng có niềm vui nào không tan..
Thế nhưng tôi biết ...
Tôi biết một ngày nào đó khi mỗi người mỗi ngã sống.... Tôi sẽ nhớ lắm ....
Gia đình tôi !
Yêu thương trực tràng trong tâm khảm....
Những sự quan tâm chẳng ngoài lời bày tỏ...
Chúng tôi ! Ba me và con cái ... Chị gái và em trai ... Anh trai và em trai ... Đủ bộ !
Hôm nay ông anh trai lại giở thói "trai hư" đi mất biệt chẳng về nhà. Ba gọi tru tréo tỏ vẻ chẳng quan tâm thế mà lòng thì cứ nhảy nhổm như trên lửa. Má thì thôi khỏi nó...hăm he nghiến răng đủ chiêu.... Bà chị thì hiện tại vẫn đang trong công cuộc điều tra... là ông anh đang hư ở phương nào.
[ manh mối có được là do ông anh cung cấp đang làm OT ở cty, nên bả bắt ông anh lây phone cty gọi về xác minh, với vỏn vẹn mấy con số có được thì vẫn đang dò hỏi tổng đài... keke ]
Tôi tham gia một cách trầm lặng vào những hoạt động kieu kiểu như thế trong cái "ấm" đến lạ. Cái nhìn yêu thương cho tôi thấy được chúng tôi đang bị buộc chặt bởi một thứ tơ "yêu thương" vô hình.Gia đình tôi...chẳng giống những gia đình hiện đại khác.
Họ đi về chẳng ai lo ai, --- Nhà tôi không có đâu ! đi trễ là tru tréo kéo về đến được :D
Cơm mỗi người mỗi bát riêng rẻ. --- GIờ cơm nhà tôi ai mà có no thì cũng phải lôi cái mặt xuống cho đủ bộ bầu cua
Ai làm gì cũng mặt kệ ---- CHuyên mục nói xấu lẫn nhau lôi chuyện đứa này ra bàn đứa kia ra nói là chủ luôn hót. :D Mà người sướng đầu vẫn luôn là ba tôi :)) Người luôn để ý từng bước đi nhỏ xíu của những đứa con.
Nói vậy chứ cũng không bao hết cho được cái lối sống vây quần trong gia đình...
Thôi làm biếng viết típ quá ! Phải đi học bài...kết bài cho gọn là
Tôi thấy "ấm" và cảm nhận "yêu thương" _ Nếu sau này chẳng còn chắc là thấy tiếc đến chết được
dĩ nhiên nếu nhìn dưới con mắt khác thì ....Cái nhà nài ồn ào quá ko có tập trung "mọt sách được gì hết ráo >< Haizzzzzzzz
Ps mốt hứng sẽ edit cho bài viết gọn gàng hơn :-<
Dù biết .... dù biết chẳng buổi tiệc nào không tàn... và chẳng có niềm vui nào không tan..
Thế nhưng tôi biết ...
Tôi biết một ngày nào đó khi mỗi người mỗi ngã sống.... Tôi sẽ nhớ lắm ....
Gia đình tôi !
Yêu thương trực tràng trong tâm khảm....
Những sự quan tâm chẳng ngoài lời bày tỏ...
Chúng tôi ! Ba me và con cái ... Chị gái và em trai ... Anh trai và em trai ... Đủ bộ !
Hôm nay ông anh trai lại giở thói "trai hư" đi mất biệt chẳng về nhà. Ba gọi tru tréo tỏ vẻ chẳng quan tâm thế mà lòng thì cứ nhảy nhổm như trên lửa. Má thì thôi khỏi nó...hăm he nghiến răng đủ chiêu.... Bà chị thì hiện tại vẫn đang trong công cuộc điều tra... là ông anh đang hư ở phương nào.
[ manh mối có được là do ông anh cung cấp đang làm OT ở cty, nên bả bắt ông anh lây phone cty gọi về xác minh, với vỏn vẹn mấy con số có được thì vẫn đang dò hỏi tổng đài... keke ]
Tôi tham gia một cách trầm lặng vào những hoạt động kieu kiểu như thế trong cái "ấm" đến lạ. Cái nhìn yêu thương cho tôi thấy được chúng tôi đang bị buộc chặt bởi một thứ tơ "yêu thương" vô hình.Gia đình tôi...chẳng giống những gia đình hiện đại khác.
Họ đi về chẳng ai lo ai, --- Nhà tôi không có đâu ! đi trễ là tru tréo kéo về đến được :D
Cơm mỗi người mỗi bát riêng rẻ. --- GIờ cơm nhà tôi ai mà có no thì cũng phải lôi cái mặt xuống cho đủ bộ bầu cua
Ai làm gì cũng mặt kệ ---- CHuyên mục nói xấu lẫn nhau lôi chuyện đứa này ra bàn đứa kia ra nói là chủ luôn hót. :D Mà người sướng đầu vẫn luôn là ba tôi :)) Người luôn để ý từng bước đi nhỏ xíu của những đứa con.
Nói vậy chứ cũng không bao hết cho được cái lối sống vây quần trong gia đình...
Thôi làm biếng viết típ quá ! Phải đi học bài...kết bài cho gọn là
Tôi thấy "ấm" và cảm nhận "yêu thương" _ Nếu sau này chẳng còn chắc là thấy tiếc đến chết được
dĩ nhiên nếu nhìn dưới con mắt khác thì ....Cái nhà nài ồn ào quá ko có tập trung "mọt sách được gì hết ráo >< Haizzzzzzzz
Ps mốt hứng sẽ edit cho bài viết gọn gàng hơn :-<
Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2011
Cong cớn
Một giấc dài cơn mộng mị. !
Một nỗi nghĩ trổng quơ như mây khói....
Một lối "trầm" tràn ngày chủ nhật !
Cơn bộn bề gửi lại nơi góc đường vắng
"Sổ cận nho" :))
Người ta nói tôi con nít. Tôi chịu
Nói tôi ngây ngô ! Tôi không cãi
Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ phải tìm cách để lớn khôn dày dăn ra với đời. Mà ngay lúc này đây, những cái gọi là [cách] đó chỉ là những "bon chen" đầy tiêu cực.
-(bạn nghĩ thế nào, bạn có cách nào đó. tôi mặc ! Nhưng với tôi , bây giờ là như vậy )-
Chính vì cái lẽ đó ! Tôi chưa bao giờ thấy mình phải xấu hổ vì tôi "ngây ngô". Chỉ là tôi chẳng cần thiết phải "lớn" theo cách mà tôi không muốn.
Và một khi bất kì ai cảm thấy đó không thích hợp. Bạn có thể leave on your way. Tôi không buộc ai phải thích mình hay sống theo cách của mình. Chỉ là tôi cũng không thể và cũng không bao giờ có thể bị buộc sống theo cách của bất kì ai nếu như tôi không muốn.
Còn nếu bạn đã stay back with me ! thì xin don't be rude but nice. Tôi vẫn thích tôn trọng người khác. Nhưng cũng rất mong người khác tôi trọng tôi.Chỉ có thế thôi. Và bạn nên biết là: tôi không nói không có nghĩa là tôi không chấp. Mọi việc đều có lý do của nó cả.
Thế nhé !
P/s nói riêng với người là : xin người giữ cái tôi cao cả của người ! Và đừng đụng tới tôi. :)
Thứ Ba, 22 tháng 3, 2011
Tôi "CHẢNH"
Một sáng thức sớm ở buổi mặt trời đã tới điểm phát ra tia nắng nóng ran, chứ không ấm như nắng sớm !
Cùng với một buổi điểm tâm sáng tự xử. Bữa thì bánh mì ốp lết, bữa thì mì gói ( bi h xuống dốc tới độ ko ăn được miếng phú hương mà phải ăn mì gà sợi phở.... buồn vật vã...mụn vật vờ luôn.
Xong tất cả là lại ngồi ù lì ngục tù rục rã xương cốt trên bàn học. Học có, mơ có, buồn có, lưng lững cũng không thiếu ! Thấy cái bàn của mình cũng rông rãi . Đâu cần phải đi đâu đâu, mà cũng phải trải qua món suop cảm giác thường ngày...
Cuộc sống cứ thế mà bình yên trôi qua tới lạ thường....
Rồi người đời cũng nhìn tôi với con mắt lạ thường. Họ bảo tôi chảnh !! ... Tôi cũng ậm ờ. Ờ thì chảnh.
Chuyện là cô người giúp việc của bà cô tôi thấy tôi đi ngoài đường. Thế là thắc mắc cùng cô tôi : " sao con thấy anh ấy chảnh, mặt nổi chữ khó chịu rồi cô nhỉ" .... Tôi nghe câu đó: Chỗm lơ...ngang phè. Bụng dạ cũng chẳng có phản ứng gì... chắc là chai rồi.
Nhưng sau một lúc nói chuyện thì cô tôi lại quay sang nhỏ cứu cánh: " đó, mày nói nó chảnh...chảnh đâu"
Thế ra là tôi mới vỡ lẽ. Đúng là mình ra dáng chảnh lắm. Hay thật....
Nhưng thiệt ! Tôi chẳng quan tâm người ta nhìn tôi như thế nào đâu. Họ bảo tôi chảnh. Uh thì là chảnh. Chẳng có lý do gì tôi phải đi biện hộ cả. Vì sao à ! Bởi vì...tôi không thích giải thích ! Đáng không... ! Với tôi là không !!
Nhưng cái cốt lõi là. Ai thận với tôi...họ hiểu tôi...sẽ nhìn tôi khác. Ai không hiểu tôi. Họ đánh giá tôi qua cái bề ngoài...thì cũng sẽ khác. Đời mà ! Người mà. Cả thế giới còn có thể thay đổi khi tầm nhìn thay đổi chứ huống gì là tôi. Tôi có trăm cách nhìn trong trăm ánh mắt.
Nhưng thật sự thì nhìn đi nhìn lại. Tôi cũng công nhận là mình có tí cái gọi là chảnh. Lại hỏi vì sao à. Vì tôi thích. Tôi chảnh ! là để tôi không thể dễ dãi với bản thân trong cách sống. Tôi muốn mình chảnh mà phải là chảnh có cơ sở. Chính vì điều đó. Nó thúc ép tôi...luôn cố gắng !
Còn bạn nhìn tôi thế nào...tôi không quan tâm đâu....
Cùng với một buổi điểm tâm sáng tự xử. Bữa thì bánh mì ốp lết, bữa thì mì gói ( bi h xuống dốc tới độ ko ăn được miếng phú hương mà phải ăn mì gà sợi phở.... buồn vật vã...mụn vật vờ luôn.
Xong tất cả là lại ngồi ù lì ngục tù rục rã xương cốt trên bàn học. Học có, mơ có, buồn có, lưng lững cũng không thiếu ! Thấy cái bàn của mình cũng rông rãi . Đâu cần phải đi đâu đâu, mà cũng phải trải qua món suop cảm giác thường ngày...
Cuộc sống cứ thế mà bình yên trôi qua tới lạ thường....
Rồi người đời cũng nhìn tôi với con mắt lạ thường. Họ bảo tôi chảnh !! ... Tôi cũng ậm ờ. Ờ thì chảnh.
Chuyện là cô người giúp việc của bà cô tôi thấy tôi đi ngoài đường. Thế là thắc mắc cùng cô tôi : " sao con thấy anh ấy chảnh, mặt nổi chữ khó chịu rồi cô nhỉ" .... Tôi nghe câu đó: Chỗm lơ...ngang phè. Bụng dạ cũng chẳng có phản ứng gì... chắc là chai rồi.
Nhưng sau một lúc nói chuyện thì cô tôi lại quay sang nhỏ cứu cánh: " đó, mày nói nó chảnh...chảnh đâu"
Thế ra là tôi mới vỡ lẽ. Đúng là mình ra dáng chảnh lắm. Hay thật....
Nhưng thiệt ! Tôi chẳng quan tâm người ta nhìn tôi như thế nào đâu. Họ bảo tôi chảnh. Uh thì là chảnh. Chẳng có lý do gì tôi phải đi biện hộ cả. Vì sao à ! Bởi vì...tôi không thích giải thích ! Đáng không... ! Với tôi là không !!
Nhưng cái cốt lõi là. Ai thận với tôi...họ hiểu tôi...sẽ nhìn tôi khác. Ai không hiểu tôi. Họ đánh giá tôi qua cái bề ngoài...thì cũng sẽ khác. Đời mà ! Người mà. Cả thế giới còn có thể thay đổi khi tầm nhìn thay đổi chứ huống gì là tôi. Tôi có trăm cách nhìn trong trăm ánh mắt.
Nhưng thật sự thì nhìn đi nhìn lại. Tôi cũng công nhận là mình có tí cái gọi là chảnh. Lại hỏi vì sao à. Vì tôi thích. Tôi chảnh ! là để tôi không thể dễ dãi với bản thân trong cách sống. Tôi muốn mình chảnh mà phải là chảnh có cơ sở. Chính vì điều đó. Nó thúc ép tôi...luôn cố gắng !
Còn bạn nhìn tôi thế nào...tôi không quan tâm đâu....
Thứ Ba, 15 tháng 3, 2011
Tôi kím tìm gì, và đã tìm thấy gì...
Có người nói “Cuộc đời là bể khổ trầm luân”, Cũng có người hay nói : “Cuộc sống là một cuộc chiến không ngừng” Nhưng với tôi nó là những tháng ngày dài lượm lặt....
Có người họ lượm nhặt tiền bạc, có người sưu tầm công danh, cũng có người thích đầy túi địa vị. Và cũng có người cũng tìm kiếm, góp nhặt tình cảm, chau chuốt từng mãnh vỡ yêu thương,
Còn tôi ! Tôi kím tìm gì, và đã tìm thấy gì...gần 22 năm trôi qua. Vô vị
Một sáng đầy gió và các nàng mây đã kéo đi dạo chợ tự lúc nào bỏ lại nhà trời một thoáng xanh mướt trơ trọi. Tôi cầm trong tay quyển Cánh đồng bất tận. Và từng hình ảnh của những kiếp người lây lất rớt lộp độp trong tâm khảm. Lây lất trong mưu sinh, lây lất luôn cả trong tình cảm...hoặc cũng lây lất trong “thể xác”.
Họ kím gì....và đã tìm thấy gì....Xót
Tất cả từ thằng Điền , đến em Nương, rồi đến người cha máu lạnh, rồi ngượi chị Đĩ, tất cả họ ánh lên một vẽ bề ngoài khô ráp, ngang ngang trơ trơ, chỉ mổi là ánh mắt ai cũng húp sâu. Húp sâu mụ mị một thứ nổi niềm. Nỗi niềm đó bao luôn cả nỗi buồn dai dẳng và những niềm vui kì dị. Tất cả mờ ảo trong khung cảnh nhạt nhòa quyện trong đám khói của căn nhà cháy, trong tiếng con bìm bịp thất thanh hay tiếng rè rè của cái radio cũ trị giá mười bốn ngàn. Nhưng tất cả...kéo dài..bất tận.
Tôi gập sách. Mắt vô hướng nhìn xa xôi. Một sáng bỗng chùn xuống não nề. Tôi bắt đầu nghĩ...và lại bắt đầu buồn thất thểu.
Mẹ tôi sáng sớm hiện ra như một người nữ cần mẫn...luống tuổi. Thế mà có mấy lần đâu tôi nhận ra. Mệt mõi.. nhưng vẫn bước đi trong cái sớm tinh sương khí trời man mát và vẫn tỏ ra là khoan khoái căm cụi trong khi bà đã đến đuổi “ngồi chơi xơi nước”. Đôi vai bà chẳng thể so sánh với các thiếu phụ cuối kì xuân sắc nhưng đầu kì thụ hưởng mà nó thô thiển chai đi...vì bốn người con.
Nhiều lúc tôi muốn chạy đến ôm lấy bà. Rất muốn để mặt mình đối diên mặt bà. Để 4 mắt thản thốt nhìn nhau khi bà chợt tỉnh giấc sau giấc ngủ trưa ngắn ngủi.
Tôi sơ, có khi nào tôi lạc mất rồi cái cảm giác được ôm ấp khi bà gác lấy chân lên người tôi_ gót chân khô ráp đầy những vết nức sướt qua người tôi đau điếng, và tôi thì xòa bàn tay đúng to và rông áp lên bụng nhão mở của người phụ nữ này.
Có nhiều lúc tôi thắc mắc: cũng ngộ thiệt, cái bụng nó tí ti vầy mà sao sanh được một thằng năng tám mươi kí cao mét tám mươi hai nhỉ. Hay ghê !
Như bắt được sóng tần rada trong suy nghĩ của tôi...bố tôi cũng vu vơ cong cớn : “bằng sao ko hay, cơm sườn, phở đuôi bò, mì vịt tiềm hột vit lộn, đầu tôm, cua biển.ngày nào chẳng nhồi nhét. Công nhận chơi sang thấy ghê luôn”
Tôi còn nhớ chính xác là cái cảnh tượng như vầy đã diễn ra rất nhiều lần rồi, mà lần nào cũng y tạc nhau, chỉ khác là có lần tôi mặc quần đùi xanh áo ba lổ hay có lần khác mặc quần lững nâu với sơ mi củ mỏng tanh nhưng mà cứ lần như thế tôi cũng lặp lại câu y chang: “thế mới lòi ra được thằng cu đẹp vầy nè, tiếc chi nữa”
Má tôi cũng tiếp lời: “ ờ đẹp thì đẹp, nhưng sau này có lớn tới đâu, có làm gì cũng không được làm má buồn nghe chưa...”
Giờ nghĩ lại mà nước mắt tôi cứ ứa ra kìm chẳng đặng. Vì tôi còn nhớ ngày ấy mình đã đóng đinh trong tâm khảm một quyết tâm sẽ chẳng làm bà buồn.
Nhưng đời mà, ánh trăng tối lưng lửng trên trời đẹp thế kia mà còn bị ánh đèn đường làm mù mờ, hương luýt thơm vời vợi ở tiêm hoa bên ngã tư mạc đĩnh chi với lê duẫn còn bị khói xe ngùn ngụt pha loảng gây họ sặc sụa...khi con người đôi lúc hành động chẳng còn biết tốt xấu...thì trên đời này...còn cái gì tốt đẹp.
Cũng biết đâu : một ngày nào đó Tôi sẽ làm má tôi đau...bả sẽ đau một nổi ê chề đắng chát
Cũng biết đâu: một ngày nào đó Tôi cũng sẽ làm ba tôi đau...rồi ổng của sẽ đau đáu một nổi buồn vô phương cứu cánh....
Tôi mà ! Khốn lắm....
Phải biết ngày đó, trong cơn mê man nằm trên sạp thịt cùng với con nhỏ bắt cóc tôi để tống tiền nhà tôi mà ổng bả chẳng bỏ bèn tìm kím thì chắc bây giờ mọi chuyện đã khác rồi !
Biết có khi tôi cũng bị bẻ quặp đôi chân, hay đi bán vé số, hoặc là tới tuổi này thì chắc đời trui rèn cho ra thành tên ma-cô rồi. Mà nhiều lúc cái nghiệt ngã là có khi nào mình “hành nghề” gần khu nhà mình mà mình cũng không hề biết, trông nó xa lạ mà chỉ thấy mấy “con gà” mình chăn dắt là quen thuộc chẳng sót đứa nào...Chắc lúc đó mà mụ mị biết ra ! Đau lắm...
Thấy cũng lảng nhách ! Cứ mấy lần đọc truyên hay coi cái phim gì xong là cứ nghĩ đến mình. Coi mình có giống đứa nào trong đó không...ấy chết ! nếu mà lỡ có giống thì biết mần sao trời...
Thì cứ để thuyền trôi lãng không bờ chứ biết sao ....
Có người họ lượm nhặt tiền bạc, có người sưu tầm công danh, cũng có người thích đầy túi địa vị. Và cũng có người cũng tìm kiếm, góp nhặt tình cảm, chau chuốt từng mãnh vỡ yêu thương,
Còn tôi ! Tôi kím tìm gì, và đã tìm thấy gì...gần 22 năm trôi qua. Vô vị
Một sáng đầy gió và các nàng mây đã kéo đi dạo chợ tự lúc nào bỏ lại nhà trời một thoáng xanh mướt trơ trọi. Tôi cầm trong tay quyển Cánh đồng bất tận. Và từng hình ảnh của những kiếp người lây lất rớt lộp độp trong tâm khảm. Lây lất trong mưu sinh, lây lất luôn cả trong tình cảm...hoặc cũng lây lất trong “thể xác”.
Họ kím gì....và đã tìm thấy gì....Xót
Tất cả từ thằng Điền , đến em Nương, rồi đến người cha máu lạnh, rồi ngượi chị Đĩ, tất cả họ ánh lên một vẽ bề ngoài khô ráp, ngang ngang trơ trơ, chỉ mổi là ánh mắt ai cũng húp sâu. Húp sâu mụ mị một thứ nổi niềm. Nỗi niềm đó bao luôn cả nỗi buồn dai dẳng và những niềm vui kì dị. Tất cả mờ ảo trong khung cảnh nhạt nhòa quyện trong đám khói của căn nhà cháy, trong tiếng con bìm bịp thất thanh hay tiếng rè rè của cái radio cũ trị giá mười bốn ngàn. Nhưng tất cả...kéo dài..bất tận.
Tôi gập sách. Mắt vô hướng nhìn xa xôi. Một sáng bỗng chùn xuống não nề. Tôi bắt đầu nghĩ...và lại bắt đầu buồn thất thểu.
Mẹ tôi sáng sớm hiện ra như một người nữ cần mẫn...luống tuổi. Thế mà có mấy lần đâu tôi nhận ra. Mệt mõi.. nhưng vẫn bước đi trong cái sớm tinh sương khí trời man mát và vẫn tỏ ra là khoan khoái căm cụi trong khi bà đã đến đuổi “ngồi chơi xơi nước”. Đôi vai bà chẳng thể so sánh với các thiếu phụ cuối kì xuân sắc nhưng đầu kì thụ hưởng mà nó thô thiển chai đi...vì bốn người con.
Nhiều lúc tôi muốn chạy đến ôm lấy bà. Rất muốn để mặt mình đối diên mặt bà. Để 4 mắt thản thốt nhìn nhau khi bà chợt tỉnh giấc sau giấc ngủ trưa ngắn ngủi.
Tôi sơ, có khi nào tôi lạc mất rồi cái cảm giác được ôm ấp khi bà gác lấy chân lên người tôi_ gót chân khô ráp đầy những vết nức sướt qua người tôi đau điếng, và tôi thì xòa bàn tay đúng to và rông áp lên bụng nhão mở của người phụ nữ này.
Có nhiều lúc tôi thắc mắc: cũng ngộ thiệt, cái bụng nó tí ti vầy mà sao sanh được một thằng năng tám mươi kí cao mét tám mươi hai nhỉ. Hay ghê !
Như bắt được sóng tần rada trong suy nghĩ của tôi...bố tôi cũng vu vơ cong cớn : “bằng sao ko hay, cơm sườn, phở đuôi bò, mì vịt tiềm hột vit lộn, đầu tôm, cua biển.ngày nào chẳng nhồi nhét. Công nhận chơi sang thấy ghê luôn”
Tôi còn nhớ chính xác là cái cảnh tượng như vầy đã diễn ra rất nhiều lần rồi, mà lần nào cũng y tạc nhau, chỉ khác là có lần tôi mặc quần đùi xanh áo ba lổ hay có lần khác mặc quần lững nâu với sơ mi củ mỏng tanh nhưng mà cứ lần như thế tôi cũng lặp lại câu y chang: “thế mới lòi ra được thằng cu đẹp vầy nè, tiếc chi nữa”
Má tôi cũng tiếp lời: “ ờ đẹp thì đẹp, nhưng sau này có lớn tới đâu, có làm gì cũng không được làm má buồn nghe chưa...”
Giờ nghĩ lại mà nước mắt tôi cứ ứa ra kìm chẳng đặng. Vì tôi còn nhớ ngày ấy mình đã đóng đinh trong tâm khảm một quyết tâm sẽ chẳng làm bà buồn.
Nhưng đời mà, ánh trăng tối lưng lửng trên trời đẹp thế kia mà còn bị ánh đèn đường làm mù mờ, hương luýt thơm vời vợi ở tiêm hoa bên ngã tư mạc đĩnh chi với lê duẫn còn bị khói xe ngùn ngụt pha loảng gây họ sặc sụa...khi con người đôi lúc hành động chẳng còn biết tốt xấu...thì trên đời này...còn cái gì tốt đẹp.
Cũng biết đâu : một ngày nào đó Tôi sẽ làm má tôi đau...bả sẽ đau một nổi ê chề đắng chát
Cũng biết đâu: một ngày nào đó Tôi cũng sẽ làm ba tôi đau...rồi ổng của sẽ đau đáu một nổi buồn vô phương cứu cánh....
Tôi mà ! Khốn lắm....
Phải biết ngày đó, trong cơn mê man nằm trên sạp thịt cùng với con nhỏ bắt cóc tôi để tống tiền nhà tôi mà ổng bả chẳng bỏ bèn tìm kím thì chắc bây giờ mọi chuyện đã khác rồi !
Biết có khi tôi cũng bị bẻ quặp đôi chân, hay đi bán vé số, hoặc là tới tuổi này thì chắc đời trui rèn cho ra thành tên ma-cô rồi. Mà nhiều lúc cái nghiệt ngã là có khi nào mình “hành nghề” gần khu nhà mình mà mình cũng không hề biết, trông nó xa lạ mà chỉ thấy mấy “con gà” mình chăn dắt là quen thuộc chẳng sót đứa nào...Chắc lúc đó mà mụ mị biết ra ! Đau lắm...
Thấy cũng lảng nhách ! Cứ mấy lần đọc truyên hay coi cái phim gì xong là cứ nghĩ đến mình. Coi mình có giống đứa nào trong đó không...ấy chết ! nếu mà lỡ có giống thì biết mần sao trời...
Thì cứ để thuyền trôi lãng không bờ chứ biết sao ....
Thứ Hai, 14 tháng 3, 2011
kHÔNG HIỄU GÌ CẢ _ STAY AWAY FROM ME
Xin cho tôi được thét một tiếng thật lớn ! Tôi không hiểu, tôi thật sự không hiểu....
Dù tôi biết mình đã 22 tuổi đầu rồi. Dù tôi biết đã đến lúc mình không được nói câu này nữa. Nhưng sao mọi chuyện cứ như một mớ tơ vò. Tôi không tìm ra được nốt gút để gỡ. Bí lối !
Bạn bè xung quanh tôi, đứa nào cũng bảo tôi không có mắt nhìn người. Tôi cũng cảm thấy thế. Nhưng có lẽ cũng không hẳn thế. Tôi không thể quyết định cán cân trên tay, để cân đo độ tốt hay độ xấu của bất kì ai. Sự chênh lẹch một xác xuất quá nhỏ mà ta chỉ nhìn thấy qua lăng kính cuộc đời làm tôi như quần vũ trong nó. Tôi tìm lối thoát... Vô phương.
Đôi lúc thật sự tôi chỉ muốn mình quyết đoán hơn. Có thể trên danh sách đen của tôi sẽ dày đặt thêm.Hoac cũng có thể tôi sẽ bân rôn hơn tới việc quan tâm đến những người tôt xung quanh tôi. Nhưng có đôi lúc....Chuyện đời mà, đâu phải cứ trắng là trắng mà cứ đen là đen.
"cậu nhóc" ấy sẽ ở đâu trong hai nơi tôi cất giữ. Trắng hay đen.... Tôi sẽ phải duy trì ngon lửa giận dữ hay sẽ phải tìm và bào chữa...tôi không biết ! Và tôi lại nói thế...nhưng tôi buộc phải nói thế... Bài toán khó quá.
Tôi không nghĩ mình cao thượng khi nghĩ vậy. Thật sự cũng ko phải trong chỉ mỗi cú sốc đêm nay tôi trải qua. Tôi đã gặp nhiều người...người tốt thì dĩ nhiên tôi không sợ. Hoặc người thật sự xấu tôi dám mạnh miệng nói rằng họ chẳng là gì với tôi cả. Nhưng tôi sợ...sợ phải đối mặt với những tên cuop...mà của cải họ cướp về là để lo cho những người đau yếu. Nói cho rõ ràng hơn...tốt chẳng tốt mà xấu chẳng xấu.
Tôi đêm nay...Giận - Rất giận
Nhưng đâu đó....tôi thấy mình có lỗi....
Xin một lần nữa cho tôi được thét lớn.... KHÔNG BIẾT....KHÔNG ĐỠ ĐƯỢC !
Dù tôi biết mình đã 22 tuổi đầu rồi. Dù tôi biết đã đến lúc mình không được nói câu này nữa. Nhưng sao mọi chuyện cứ như một mớ tơ vò. Tôi không tìm ra được nốt gút để gỡ. Bí lối !
Bạn bè xung quanh tôi, đứa nào cũng bảo tôi không có mắt nhìn người. Tôi cũng cảm thấy thế. Nhưng có lẽ cũng không hẳn thế. Tôi không thể quyết định cán cân trên tay, để cân đo độ tốt hay độ xấu của bất kì ai. Sự chênh lẹch một xác xuất quá nhỏ mà ta chỉ nhìn thấy qua lăng kính cuộc đời làm tôi như quần vũ trong nó. Tôi tìm lối thoát... Vô phương.
Đôi lúc thật sự tôi chỉ muốn mình quyết đoán hơn. Có thể trên danh sách đen của tôi sẽ dày đặt thêm.Hoac cũng có thể tôi sẽ bân rôn hơn tới việc quan tâm đến những người tôt xung quanh tôi. Nhưng có đôi lúc....Chuyện đời mà, đâu phải cứ trắng là trắng mà cứ đen là đen.
"cậu nhóc" ấy sẽ ở đâu trong hai nơi tôi cất giữ. Trắng hay đen.... Tôi sẽ phải duy trì ngon lửa giận dữ hay sẽ phải tìm và bào chữa...tôi không biết ! Và tôi lại nói thế...nhưng tôi buộc phải nói thế... Bài toán khó quá.
Tôi không nghĩ mình cao thượng khi nghĩ vậy. Thật sự cũng ko phải trong chỉ mỗi cú sốc đêm nay tôi trải qua. Tôi đã gặp nhiều người...người tốt thì dĩ nhiên tôi không sợ. Hoặc người thật sự xấu tôi dám mạnh miệng nói rằng họ chẳng là gì với tôi cả. Nhưng tôi sợ...sợ phải đối mặt với những tên cuop...mà của cải họ cướp về là để lo cho những người đau yếu. Nói cho rõ ràng hơn...tốt chẳng tốt mà xấu chẳng xấu.
Tôi đêm nay...Giận - Rất giận
Nhưng đâu đó....tôi thấy mình có lỗi....
Xin một lần nữa cho tôi được thét lớn.... KHÔNG BIẾT....KHÔNG ĐỠ ĐƯỢC !
Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2011
Khai trương "húm chữ" của tôi
Thế là sau một thời vật vã ( cái thứ tụt hậu nông nghệ có vậy _ thông cảm ) để tìm hiểu thì cũng mò ra được khu bon chen mới,. rồi thì chỉnh chỉnh sửa sửa, dán cái này, cài cái kia. Bây giờ đã được ngồi "phè ki" ra để viết. Thở cái phewwww >:D
Trước hết phải cho tràn "pháo chân" vì cái tên của cái "húm chữ" này. Tôi thõa mãn với nó vì...Bản chất là tôi thật sự muốn viết như một thứ tốc kí dài dòng trên "chuyến vào đời buâng quơ".
Kế đến là nói về nội dung của cái húm này. Tuy nhật kí cá nhân, nhưng không hề riêng tư. Cốt ý cũng để show off đó mà >:) ( mà thú thiệt thì cũng chẳng có khỉ gì mà show )
À mà cũng có ! Ví như tôi muốn chửi xéo ai đó thì chắc là xả vô đây >:) Nhưng đừng lo, mình ít có thói quen chủi xéo ai lắm. Cho nên khi xả vô đây, nói theo kiểu nói giảm nói tránh thì là : "tôi muốn bạn hiểu tôi, hiểu luôn cả những điều tôi thật khó nói " :">
Và mục đích cuối cùng là... Tôi Viết
Chắc là để sau này đóng thành sánh mà truyền lại cho đời sau. Sống mà, phải có gì để truyền lại cho con cái cháu chắt chứ. Nếu mà truyền cho đời con thì sẽ đề tựa là " Tuyển tập những câu truyện nhãm của bố chúng mày" Còn bằng mà cho đời cháu thì sẽ là "tuyển tập những cậu truyện xàm của ông nội chúng mày".
Tính viết bài khai trương từ mấy giấc sáng xanh sương trốn "chạy rong" rồi, Nhưng cũng do buổi sớm trong xanh quá mướt, rồi lại thêm những "thằng nhóc gió" rượt đuổi mấy "cô nàng khí lạnh" tí ta tí tửng qua lạ, làm người cũng chìm vô luôn giấc ngủ vội đến độ chẳng hay "nướng đến khét cháy chưa"
Hay mấy buổi chiều về, đứng ở hàng ba lộng gió, ngẩn đầu ngắm trăng chiều rồi cũng biết buồn vu vơ cho đúng điệu những kẻ thi sĩ dỏm....và những lúc như thế thì đầu óc trống như tủ lạnh ở bếp mấy ngày mẹ không đi chợ chỉ còn trơ vài quả trứng. Lúc đó thì cũng chả viết được gì.
Bây giờ thời khắc tốt. Trời trưa nắng nóng như con ngỗng quay trong chảo mỡ. ( chẳng thích nói con heo quay trong chảo mỡ, vì không thích ăn heo quay, cũng phần vì cái kiểu nói này là kiểu nói ăn cắp. nên phải giữ đúng mô-đen ) và do sáng vừa mới đi lượn nhà sách về. Thấy thích ! thế là ngày này, giấc này,
Trước hết phải cho tràn "pháo chân" vì cái tên của cái "húm chữ" này. Tôi thõa mãn với nó vì...Bản chất là tôi thật sự muốn viết như một thứ tốc kí dài dòng trên "chuyến vào đời buâng quơ".
Bây giờ mà nói chữ vào đời nghe mà ngượng đến chết. Gần một chục nếp nhăn trên trán, răng sâu gần rụng hết, da sần sùi, mặt mài già như trái chuối chát. Khổ thật. Thôi thì thương cụ. Cho cụ được hồi teen nói thế cho nó văn vẻ hoa hòe tí :">
Kế đến là nói về nội dung của cái húm này. Tuy nhật kí cá nhân, nhưng không hề riêng tư. Cốt ý cũng để show off đó mà >:) ( mà thú thiệt thì cũng chẳng có khỉ gì mà show )
À mà cũng có ! Ví như tôi muốn chửi xéo ai đó thì chắc là xả vô đây >:) Nhưng đừng lo, mình ít có thói quen chủi xéo ai lắm. Cho nên khi xả vô đây, nói theo kiểu nói giảm nói tránh thì là : "tôi muốn bạn hiểu tôi, hiểu luôn cả những điều tôi thật khó nói " :">
Và mục đích cuối cùng là... Tôi Viết
Chắc là để sau này đóng thành sánh mà truyền lại cho đời sau. Sống mà, phải có gì để truyền lại cho con cái cháu chắt chứ. Nếu mà truyền cho đời con thì sẽ đề tựa là " Tuyển tập những câu truyện nhãm của bố chúng mày" Còn bằng mà cho đời cháu thì sẽ là "tuyển tập những cậu truyện xàm của ông nội chúng mày".
Hay quá thể >:D< .
Về thời khắc thìTính viết bài khai trương từ mấy giấc sáng xanh sương trốn "chạy rong" rồi, Nhưng cũng do buổi sớm trong xanh quá mướt, rồi lại thêm những "thằng nhóc gió" rượt đuổi mấy "cô nàng khí lạnh" tí ta tí tửng qua lạ, làm người cũng chìm vô luôn giấc ngủ vội đến độ chẳng hay "nướng đến khét cháy chưa"
Hay mấy buổi chiều về, đứng ở hàng ba lộng gió, ngẩn đầu ngắm trăng chiều rồi cũng biết buồn vu vơ cho đúng điệu những kẻ thi sĩ dỏm....và những lúc như thế thì đầu óc trống như tủ lạnh ở bếp mấy ngày mẹ không đi chợ chỉ còn trơ vài quả trứng. Lúc đó thì cũng chả viết được gì.
Bây giờ thời khắc tốt. Trời trưa nắng nóng như con ngỗng quay trong chảo mỡ. ( chẳng thích nói con heo quay trong chảo mỡ, vì không thích ăn heo quay, cũng phần vì cái kiểu nói này là kiểu nói ăn cắp. nên phải giữ đúng mô-đen ) và do sáng vừa mới đi lượn nhà sách về. Thấy thích ! thế là ngày này, giấc này,
>:D< " blog nhãm" ra đời >:D<
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)
