Xin cho tôi được thét một tiếng thật lớn ! Tôi không hiểu, tôi thật sự không hiểu....
Dù tôi biết mình đã 22 tuổi đầu rồi. Dù tôi biết đã đến lúc mình không được nói câu này nữa. Nhưng sao mọi chuyện cứ như một mớ tơ vò. Tôi không tìm ra được nốt gút để gỡ. Bí lối !
Bạn bè xung quanh tôi, đứa nào cũng bảo tôi không có mắt nhìn người. Tôi cũng cảm thấy thế. Nhưng có lẽ cũng không hẳn thế. Tôi không thể quyết định cán cân trên tay, để cân đo độ tốt hay độ xấu của bất kì ai. Sự chênh lẹch một xác xuất quá nhỏ mà ta chỉ nhìn thấy qua lăng kính cuộc đời làm tôi như quần vũ trong nó. Tôi tìm lối thoát... Vô phương.
Đôi lúc thật sự tôi chỉ muốn mình quyết đoán hơn. Có thể trên danh sách đen của tôi sẽ dày đặt thêm.Hoac cũng có thể tôi sẽ bân rôn hơn tới việc quan tâm đến những người tôt xung quanh tôi. Nhưng có đôi lúc....Chuyện đời mà, đâu phải cứ trắng là trắng mà cứ đen là đen.
"cậu nhóc" ấy sẽ ở đâu trong hai nơi tôi cất giữ. Trắng hay đen.... Tôi sẽ phải duy trì ngon lửa giận dữ hay sẽ phải tìm và bào chữa...tôi không biết ! Và tôi lại nói thế...nhưng tôi buộc phải nói thế... Bài toán khó quá.
Tôi không nghĩ mình cao thượng khi nghĩ vậy. Thật sự cũng ko phải trong chỉ mỗi cú sốc đêm nay tôi trải qua. Tôi đã gặp nhiều người...người tốt thì dĩ nhiên tôi không sợ. Hoặc người thật sự xấu tôi dám mạnh miệng nói rằng họ chẳng là gì với tôi cả. Nhưng tôi sợ...sợ phải đối mặt với những tên cuop...mà của cải họ cướp về là để lo cho những người đau yếu. Nói cho rõ ràng hơn...tốt chẳng tốt mà xấu chẳng xấu.
Tôi đêm nay...Giận - Rất giận
Nhưng đâu đó....tôi thấy mình có lỗi....
Xin một lần nữa cho tôi được thét lớn.... KHÔNG BIẾT....KHÔNG ĐỠ ĐƯỢC !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét