Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2011

Khai trương "húm chữ" của tôi

Thế là sau một thời vật vã ( cái thứ tụt hậu nông nghệ có vậy _ thông cảm ) để tìm hiểu thì cũng mò ra được khu bon chen mới,. rồi thì chỉnh chỉnh sửa sửa, dán cái này, cài cái kia. Bây giờ đã được ngồi "phè ki" ra để viết. Thở cái phewwww >:D

Trước hết phải cho tràn "pháo chân" vì cái tên của cái "húm chữ" này. Tôi thõa mãn với nó vì...Bản chất  là tôi thật sự muốn viết như một thứ tốc kí dài dòng trên "chuyến vào đời buâng quơ".
Bây giờ mà nói chữ vào đời nghe mà ngượng đến chết. Gần một chục nếp nhăn trên trán, răng sâu gần rụng hết, da sần sùi, mặt mài già như trái chuối chát. Khổ thật. Thôi thì thương cụ. Cho cụ được hồi teen nói thế cho nó văn vẻ hoa hòe tí :">

 Kế đến là nói về nội dung của cái húm này. Tuy nhật kí cá nhân, nhưng không hề riêng tư. Cốt ý cũng để show off đó mà >:) ( mà thú thiệt thì cũng chẳng có khỉ gì mà show )
À mà cũng có ! Ví như tôi muốn chửi xéo ai đó thì chắc là xả vô đây >:)  Nhưng đừng lo, mình ít có thói quen chủi xéo ai lắm. Cho nên khi xả vô đây, nói theo kiểu nói giảm nói tránh thì là : "tôi muốn bạn hiểu tôi, hiểu luôn cả những điều tôi thật khó nói " :">

Và mục đích cuối cùng là... Tôi Viết
Chắc là để sau này đóng thành sánh mà truyền lại cho đời sau. Sống mà, phải có gì để truyền lại cho con cái cháu chắt chứ. Nếu mà truyền cho đời con thì sẽ đề tựa là " Tuyển tập những câu truyện nhãm của bố chúng mày" Còn bằng mà cho đời cháu thì sẽ là "tuyển tập những cậu truyện xàm của ông nội chúng mày".
Hay quá thể >:D< . 
Về thời khắc thì
Tính viết bài khai trương từ mấy giấc sáng xanh sương trốn "chạy rong" rồi, Nhưng cũng do buổi sớm trong xanh quá mướt, rồi lại thêm những "thằng nhóc gió" rượt đuổi mấy "cô nàng khí lạnh" tí ta tí tửng qua lạ, làm người cũng chìm vô luôn giấc ngủ vội đến độ chẳng hay "nướng đến khét cháy chưa"

Hay mấy buổi chiều về, đứng ở hàng ba lộng gió, ngẩn đầu ngắm trăng chiều rồi cũng biết buồn vu vơ cho đúng điệu  những kẻ thi sĩ dỏm....và những lúc như thế thì đầu óc trống như tủ lạnh ở bếp mấy ngày mẹ không đi chợ chỉ còn trơ vài quả trứng. Lúc đó thì cũng chả viết được gì.

Bây giờ thời khắc tốt. Trời trưa nắng nóng như con ngỗng quay trong chảo mỡ. ( chẳng thích nói con heo quay trong chảo mỡ, vì không thích ăn heo quay, cũng phần vì cái kiểu nói này là kiểu nói ăn cắp. nên phải giữ đúng mô-đen ) và do sáng vừa mới đi lượn nhà sách về. Thấy thích ! thế là ngày này, giấc này,

>:D< " blog nhãm" ra đời >:D<

1 nhận xét: