Có người nói “Cuộc đời là bể khổ trầm luân”, Cũng có người hay nói : “Cuộc sống là một cuộc chiến không ngừng” Nhưng với tôi nó là những tháng ngày dài lượm lặt....
Có người họ lượm nhặt tiền bạc, có người sưu tầm công danh, cũng có người thích đầy túi địa vị. Và cũng có người cũng tìm kiếm, góp nhặt tình cảm, chau chuốt từng mãnh vỡ yêu thương,
Còn tôi ! Tôi kím tìm gì, và đã tìm thấy gì...gần 22 năm trôi qua. Vô vị
Một sáng đầy gió và các nàng mây đã kéo đi dạo chợ tự lúc nào bỏ lại nhà trời một thoáng xanh mướt trơ trọi. Tôi cầm trong tay quyển Cánh đồng bất tận. Và từng hình ảnh của những kiếp người lây lất rớt lộp độp trong tâm khảm. Lây lất trong mưu sinh, lây lất luôn cả trong tình cảm...hoặc cũng lây lất trong “thể xác”.
Họ kím gì....và đã tìm thấy gì....Xót
Tất cả từ thằng Điền , đến em Nương, rồi đến người cha máu lạnh, rồi ngượi chị Đĩ, tất cả họ ánh lên một vẽ bề ngoài khô ráp, ngang ngang trơ trơ, chỉ mổi là ánh mắt ai cũng húp sâu. Húp sâu mụ mị một thứ nổi niềm. Nỗi niềm đó bao luôn cả nỗi buồn dai dẳng và những niềm vui kì dị. Tất cả mờ ảo trong khung cảnh nhạt nhòa quyện trong đám khói của căn nhà cháy, trong tiếng con bìm bịp thất thanh hay tiếng rè rè của cái radio cũ trị giá mười bốn ngàn. Nhưng tất cả...kéo dài..bất tận.
Tôi gập sách. Mắt vô hướng nhìn xa xôi. Một sáng bỗng chùn xuống não nề. Tôi bắt đầu nghĩ...và lại bắt đầu buồn thất thểu.
Mẹ tôi sáng sớm hiện ra như một người nữ cần mẫn...luống tuổi. Thế mà có mấy lần đâu tôi nhận ra. Mệt mõi.. nhưng vẫn bước đi trong cái sớm tinh sương khí trời man mát và vẫn tỏ ra là khoan khoái căm cụi trong khi bà đã đến đuổi “ngồi chơi xơi nước”. Đôi vai bà chẳng thể so sánh với các thiếu phụ cuối kì xuân sắc nhưng đầu kì thụ hưởng mà nó thô thiển chai đi...vì bốn người con.
Nhiều lúc tôi muốn chạy đến ôm lấy bà. Rất muốn để mặt mình đối diên mặt bà. Để 4 mắt thản thốt nhìn nhau khi bà chợt tỉnh giấc sau giấc ngủ trưa ngắn ngủi.
Tôi sơ, có khi nào tôi lạc mất rồi cái cảm giác được ôm ấp khi bà gác lấy chân lên người tôi_ gót chân khô ráp đầy những vết nức sướt qua người tôi đau điếng, và tôi thì xòa bàn tay đúng to và rông áp lên bụng nhão mở của người phụ nữ này.
Có nhiều lúc tôi thắc mắc: cũng ngộ thiệt, cái bụng nó tí ti vầy mà sao sanh được một thằng năng tám mươi kí cao mét tám mươi hai nhỉ. Hay ghê !
Như bắt được sóng tần rada trong suy nghĩ của tôi...bố tôi cũng vu vơ cong cớn : “bằng sao ko hay, cơm sườn, phở đuôi bò, mì vịt tiềm hột vit lộn, đầu tôm, cua biển.ngày nào chẳng nhồi nhét. Công nhận chơi sang thấy ghê luôn”
Tôi còn nhớ chính xác là cái cảnh tượng như vầy đã diễn ra rất nhiều lần rồi, mà lần nào cũng y tạc nhau, chỉ khác là có lần tôi mặc quần đùi xanh áo ba lổ hay có lần khác mặc quần lững nâu với sơ mi củ mỏng tanh nhưng mà cứ lần như thế tôi cũng lặp lại câu y chang: “thế mới lòi ra được thằng cu đẹp vầy nè, tiếc chi nữa”
Má tôi cũng tiếp lời: “ ờ đẹp thì đẹp, nhưng sau này có lớn tới đâu, có làm gì cũng không được làm má buồn nghe chưa...”
Giờ nghĩ lại mà nước mắt tôi cứ ứa ra kìm chẳng đặng. Vì tôi còn nhớ ngày ấy mình đã đóng đinh trong tâm khảm một quyết tâm sẽ chẳng làm bà buồn.
Nhưng đời mà, ánh trăng tối lưng lửng trên trời đẹp thế kia mà còn bị ánh đèn đường làm mù mờ, hương luýt thơm vời vợi ở tiêm hoa bên ngã tư mạc đĩnh chi với lê duẫn còn bị khói xe ngùn ngụt pha loảng gây họ sặc sụa...khi con người đôi lúc hành động chẳng còn biết tốt xấu...thì trên đời này...còn cái gì tốt đẹp.
Cũng biết đâu : một ngày nào đó Tôi sẽ làm má tôi đau...bả sẽ đau một nổi ê chề đắng chát
Cũng biết đâu: một ngày nào đó Tôi cũng sẽ làm ba tôi đau...rồi ổng của sẽ đau đáu một nổi buồn vô phương cứu cánh....
Tôi mà ! Khốn lắm....
Phải biết ngày đó, trong cơn mê man nằm trên sạp thịt cùng với con nhỏ bắt cóc tôi để tống tiền nhà tôi mà ổng bả chẳng bỏ bèn tìm kím thì chắc bây giờ mọi chuyện đã khác rồi !
Biết có khi tôi cũng bị bẻ quặp đôi chân, hay đi bán vé số, hoặc là tới tuổi này thì chắc đời trui rèn cho ra thành tên ma-cô rồi. Mà nhiều lúc cái nghiệt ngã là có khi nào mình “hành nghề” gần khu nhà mình mà mình cũng không hề biết, trông nó xa lạ mà chỉ thấy mấy “con gà” mình chăn dắt là quen thuộc chẳng sót đứa nào...Chắc lúc đó mà mụ mị biết ra ! Đau lắm...
Thấy cũng lảng nhách ! Cứ mấy lần đọc truyên hay coi cái phim gì xong là cứ nghĩ đến mình. Coi mình có giống đứa nào trong đó không...ấy chết ! nếu mà lỡ có giống thì biết mần sao trời...
Thì cứ để thuyền trôi lãng không bờ chứ biết sao ....

hồi nhỏ mụ bị kidnapped ư?
Trả lờiXóaỜ ! Nó đem mụ thựn đi ngủ trên sạp thịt đó mụ :((
Trả lờiXóa